Chuyện tình tay ba
Số là hồi cấp 3, em cũng nghịch ngợm chơi bời, học hành chểnh mảng lên khi thi đại học ngó trước ngó sau cũng bập bõm được hơn chục điểm, ngày nhận được tờ giấy báo kết quả em buồn đến phát khóc. Với số điểm ít ỏi 12 còn chưa đủ điểm sàn thì đi đâu bây giờ, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ biết trách mình, quãng thời gian chơi bời, đàn đúm thật đã làm em đánh mất nhiều thứ quá… Ở nhà ôn luyện 1 năm nữa? Không, ý nghĩ đó đã bị em gạt phăng đi ngay khi nó hình thành. Vì sao? Vì em hiểu kiến thức trong đầu em giờ nó như tờ giấy trắng, và 1 năm có ôn luyện đi nữa thì cũng chả được ích gì, vì nếu còn ở nhà thì bạn bè, các trò chơi lại...